Home / Review sách / Review sách Hãy Chăm Sóc Mẹ

Review sách Hãy Chăm Sóc Mẹ

Hãy Chăm Sóc Mẹ
Tác giả: Shin Kyung Sook

Khi đang đọc bài viết này, không biết các bạn đang làm gì nhỉ? Nằm nhàn rỗi lướt web hay đang giải trí sau giờ lao động đầy căng thẳng? Mọi công việc của bạn hôm nay ổn thỏa cả chứ, có mệt mỏi gì không? Tôi tự hỏi, trong những lúc như vậy, hình ảnh ai sẽ khiến bạn nhớ đến đầu tiên? Phải chăng là mẹ của bạn? Đã bao lâu rồi kể từ khi bạn nói những lời yêu thương với mẹ, hay chỉ toàn những lời cáu gắt, khó chịu?

Không biết rằng các bạn đã từng tiếp xúc với văn học Hàn Quốc bao giờ chưa nhỉ? Tôi đoán chắc rằng, văn hóa của người Hàn có lẽ đã quá đỗi quen thuộc đối với chúng ta nhỉ? Nhưng liệu văn học nước họ thì sao? Các bạn có tò mò về lời văn, câu thơ của họ sẽ như thế nào không? Bởi vậy, hôm nay tôi quyết định giới thiệu với mọi người cuốn sách Hàn Quốc đã để lại trong tôi nhiều dư vị nhất. Đó là cuốn tiểu thuyết Hãy Chăm Sóc Mẹ của nhà văn Shim Kyung-Sook.

Cuốn sách kể về câu chuyện người mẹ tên Park So-nyo bị lạc ở ga tàu Seoul khi đang cùng chồng mình lên thăm các con, đó là cậu con trai cả Hyung-chol, hai cô con gái Chi-hon và Yun… Và từ đây cuộc hành trình tìm mẹ bắt đầu. Bằng lời văn thấm thía, đầy cảm động, tác giả dựng nên bức tranh rộng lớn về xứ sở quê hương, nơi cảnh trí và phong tục Hàn Quốc được khắc họa với vẻ đẹp tươi thắm nhưng thao thiết, đầy trắc ẩn. Những người con đi tìm mẹ, họ mang theo dòng cảm xúc, dòng hồi tưởng riêng tư, lay động, vừa khao khát, vừa chống chếnh, thay phiên lẫn nhau dẫn người đọc trên một hành trình kép, tới những nẻo xa của một nền văn hóa độc đáo và tới những góc khuất sâu thẳm trong trái tim. Đúng là ” thứ quý giá nhất trong cuộc đời của con người chính là những gì họ chưa có và những gì họ đã đánh mất”.

Người mẹ ấy thực sự đã hy sinh rất nhiều để các con có thể ăn no mặc ấm, vượt qua nạn đói, mẹ đã cố gắng hết sức để cậu con trai cả có thể đạt được ước mơ làm công tố viên.. Trở thành trụ cột của gia đình, mẹ không cho phép mình bị ốm, mẹ luôn tỏ ra mình vẫn thật ổn dù cho có cô đơn, lo lắng đến mức nào.. Nhưng chưa một lần, 5 đứa con ấy lại nghĩ về những ước mơ, sở thích của riêng mẹ! Bởi người đàn bà ấy lúc nào cũng quanh quẩn trong bếp, hết nấu ăn rồi lại làm vườn, trồng đủ thứ hạt trên đời… Khi các con có gia đình của riêng mình, việc gì khó khăn mẹ cũng ít khi nhờ đến bởi chỉ sợ làm phiền con mình, mẹ nghĩ các con sẽ chẳng cần đến mình nữa.. Thật tội nghiệp!

Ngày mẹ đi lạc, ai nấy cũng đều hoảng loạn. Cả gia đình cuống cuồng tìm ảnh mẹ để dán tờ rơi khắp thành phố. Nhưng khi ấy họ mới nhận ra rằng họ lại chẳng có lấy một tấm hình của mẹ để làm như vậy cả, duy nhất chỉ có tấm ảnh gia đình trong ngày mừng thọ bố. Trong bức ảnh ấy, mẹ mặc hanbok màu xanh nhạt, mái tóc được thợ làm đầu cuốn lên cẩn thận, môi đánh son đỏ, trông thật sang trọng. Chỉ có điều nó khác hoàn toàn với hình ảnh người đàn bà trong ngày đi lạc mặc áo sơ mi màu xanh, áo khoác bên ngoài màu trắng hay màu vàng cũng chẳng thể nhìn rõ bởi đã quá bẩn.. hay bắp chân đầy những vết bầm, nham nhở vì bị muỗi đốt.

Người mẹ ấy đã từng chịu nỗi đau một mình khi người chồng dắt người phụ nữ khác về nhà, và mẹ cũng đã từng một mình nuôi năm đứa con khôn lớn trong những ngày tháng người bố bỏ nhà ra đi. Mẹ hy sinh thật nhiều, hy sinh đến mức mình bị mắc căn bệnh ung thư vú và chịu những cơn đau đầu khủng khiếp, tưởng chừng như sắp nổ tung vậy. Chính những điều ấy đã khiến cho đầu óc của mẹ không được minh mẫn như bình thường, do vậy chẳng thể tìm đến nhà một trong năm đứa con của mình khi bị bỏ lại nơi ga tàu đông đúc.
Và thực sự, hình ảnh ” bà cụ đi đôi dép lê màu xanh vì đi lại nhiều nên chỗ gần ngón chân cái bị thương sâu hoắm đến mức gần như nhìn thấy cả xương” cứ ám ảnh trong tôi mãi. Vâng, ” cuốn sách của tác giả nổi tiếng nhất Hàn Quốc này làm độc giả rơi lệ .” ( Library Journal )

Đọc xong câu chuyện của tôi liệu mọi người có nghĩ đến người mẹ của chính mình? Vâng, dù cho ta có khó chịu, bực mình khi lúc nào mẹ cũng nhắc nhở, dặn dò đủ thứ đi chăng nữa, thì mẹ vẫn luôn là người tuyệt vời nhất! Hãy nhớ mẹ của bạn đã hy sinh, chịu cực khổ rất nhiều nhé! Mẹ từ bỏ mọi sở thích riêng, mọi ước mơ từ thời thiếu nữ của mình để ở bên và lo lắng cho gia đình. Vì thế, thông điệp mà tôi muốn gửi gắm đến các bạn, đó là HÃY CHĂM SÓC MẸ.

Theo: Huyền Trang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *